Năm ấy tôi đang học khoảng lớp 2 hay lớp 3 gì đó, cái thủa mà bây giờ nghĩ lại tôi thấy những suy nghĩ ngày đó của tôi thật ngây thơ khi nhìn mọi việc xung quanh với ánh mắt vô ưu, vô lo.

Lúc đó đã là cuối năm, mọi người sau một năm vất vả, đang hối hả cố gắng hoàn thành nốt những công việc cuối năm và bắt đầu rục rịch chuẩn bị không khí để đón năm mới. Ở làng quê như quê tôi, nói là chuẩn bị tết nhưng trên thực tế thì cũng không có gì là rầm rộ cả. Cái mọi người chuẩn bị chỉ đơn giản là việc đưa những đứa trẻ đến các tiệm quần áo để đặt may cho chúng một bộ quần áo mới để đi chơi tết, rồi đơn giản như việc thay một cái bờ-lốc lịch mới đã hết từ dương lịch mà cho đến giáp tết âm lịch mới có thể mua được, hay như việc mọi người bắt đầu dặn dò nhau đụng con lợn, con gà, dặn trước để dành phần xin ít là dừa để gói bánh,… ngoài ra thì mọi người vẫn phải ra đồng, hối hả cho vụ chiêm xuân cố gắng cấy trước tết. Khi ấy, thấy mọi người trong làng bắt đầu đi mua sắm những thứ lặt vặt như vậy, tôi cũng không khỏi háo hức khi nghĩ rằng nhà mình cũng có những thứ ấy. Tôi cũng mong được mẹ đưa đi đặt một bộ quần áo mới để tết còn đi chơi, tôi cũng mong nhà tôi có một lốc lịch, đặc biệt là cái bìa lịch vì năm vừa rồi nhà tôi chỉ có cái lốc lịch bố tôi đóng đinh treo lên tường mà không thấy có cái bìa lịch.
Tôi cứ thắc mắc tại sao những nhà hàng xóm, nhà bạn tôi họ cái bìa lịch đẹp lắm. Nhà thì có cái bìa lịch in hình bông hoa sặc sỡ, nhà có bìa lịch in chữ phúc, lộc, thọ, hoặc chí ít ra thì cũng phải là một tấm bìa có trang trí hoa văn. Tôi tò mò bảo bố tôi:
- Bố ơi sao nhà mình không mua một cái bìa lịch về treo cho đẹp?
Bố tôi chỉ cười mà nói rằng:
- Uh, để mấy hôm nữa bố mua!
Tôi cảm thấy háo hức vì nhà mình cũng sẽ có một cái bìa lịch thật đẹp như nhà bạn bè hàng xóm! Hai ngày sau, trong buổi sáng hôm ấy tôi thấy bố tôi mang về một tấm bìa cát-tông được cắt ra tự một cái thùng bia và một tờ tranh đã hơi cũ trong đó có in hình một cái lãng hoa. Tuy đã cũ nhưng trong màu sắc cũng còn đẹp lắm. Thấy bố tôi cứ cắt cắt, rồi lại đo đo, tôi nổi tò mò hỏi bố:
- Bố đang làm gì đấy?
Bố tôi nói:
- Bố đang làm cái bìa lịch!
À, thì ra là bố tôi làm bìa lịch. Thấy bố tôi cắt tấm bìa cát-tông thành một hình chữ nhật cũng tầm mấy cái bìa lịch mà tôi từng thấy. Rồi bố lấy một ít cơm nguội phết lên trên tấm bìa. Sau đó bố lấy tấm tranh cũ ướm lên rồi cắt xung quanh cho dư đi một chút. Sau đó đặt vào và dán lên tấm bìa. Ồ, sau khi dán xong trong nó cũng đẹp lắm… nhưng tôi vẫn thích đi mua cơ, dù sao đi mua vẫn đẹp hơn. Tôi lại hỏi bố:
- Bố ơi sao bố không đi mua cho đẹp, mà nó cũng có đắt lắm đâu!
Bố tôi vừa cười vừa bảo:
- Thế này là đẹp lắm rồi con ạ!
Tôi gật đầu vâng, nhưng trong lòng vẫn có chút không vui. Trưa hôm đó mẹ tôi đi chợ về mua một cái lốc lịch mới. Bố bóc ra và cũng dùng cơm nguội để dán lên cái bìa lịch “tự tạo” mà bố đã làm lúc buổi sáng. Thì ra sau khi có cái lốc lịch vào thì trông nó cũng ra dáng một bộ lịch hoàn chỉnh rồi. Trông lại thì thấy nó cũng đẹp lắm, đó là một cái bìa lịch có nền màu xanh da trời, ở vị trí phía trên cái lốc lịch là một lãng hoa hồng sặc sỡ. Bố treo lên ở vị trí gần cửa để dễ quan sát khi ra vào. Tôi nhìn cái bìa lịch cứ vẩn vơ nghĩ mãi không thôi, trong lòng một mặt vừa cảm thấy phục vì bố thật sáng tạo và khéo tay, nhưng một mặt lại cứ thắc mắc: “Tại sao cái bìa lịch rẻ vậy mà bố lại phải tự làm nhỉ?!!”.

Về sau, cái bìa lịch đó được nhà tôi sử dụng cho tới tận hơn ba năm sau đó mà vẫn chưa thay, vì trông nó vẫn còn đẹp nên cũng không có lý do gì để thay nó. Sau đó, khi nó đã bị bạc hết màu, trong đợt dọn nhà cuối năm, chính tôi là người là lấy nó xuống và đi mua một cái bìa lịch mới. Cầm cái bìa lịch trên tay bao kỉ niệm lại ùa về trong tôi, tôi không thể quên chính bố đã tạo ra nó và không lỡ vất nó ra thùng rác… thẩn thơ một lát tôi chột dạ nghĩ… dù sao đó cũng chỉ là một cái bìa lịch cũ, một vật đều phải đổi thay không lẽ cứ giữ mãi những đồ đã quá cũ này ư! Rồi tôi cho nó vào cùng với những đồ đạc được thu dọn cuối năm để bỏ đi đem đốt đi cho gọn gàng sạch sẽ.
Sau này khi đã lớn lên hơn một chút, lúc đó tôi mới hiểu được tại sao bố tôi lại làm cái bìa lịch đó. Tôi biết rằng khi ấy nhà tôi rất khó khăn, nhưng dù khó khăn bố mẹ vẫn cố chắt chiu, gom góp để anh em chúng tôi có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tết đến xuân về bố mẹ cũng không muốn anh em chúng tôi thiệt thòi hơn chúng bạn. Chúng tôi cũng có quần áo mới, bố mẹ cũng cố gắng sắm sửa những gì mà một cái tết cần có để chúng tôi cảm thấy vui vẻ trong những ngày ấy. Nhưng khi ấy tôi đâu có biết rằng, để có được những điều giản dị đó bố mẹ đã phải đi vay, đi mượn, không dám ăn, không dám mặc cho bản thân để cho anh em chúng tôi có được… một nụ cười!
