CHIẾC HONDA CUB 50 CỤT ĐUÔI

… Đã qua tới 5 năm, mặc dù nhà tôi đã qua cái cảnh chạy ăn từng bữa. Nhưng lúc đó tài sản trong nhà thì gần như vẫn không có gì. Vẫn căn nhà vừa xây xong từ 5 năm trước chưa kịp chát. Vẫn là cái vườn mà tôi chỉ ao ước nhà tôi có đủ tiền để xây được bức tường bao cho gà nó đỡ chạy ra đường. Vẫn là cái cổng tạm bợ làm bằng gỗ mà chính tôi và bố đã cùng nhau đưa gỗ đi xẻ về để làm, rằng buộc bằng mấy cái lốp xe. Vẫn cái quán sửa xe đạp hàng ngày bố vẫn lạch cạch sửa chữa, tán đinh ca-vét tới chảy cả máu tay. Nhưng tôi bắt đầu cảm thấy mọi việc đã có vẻ đi vào guồng, cái guồng quen thuộc của cuộc sống!

Hình ảnh minh hoạ, lúc mua về thì nó khá giống với chiếc xe này, nhưng phần đuôi chắn bùn phía sau kia thì đã mục gần hết!

Sau những lần đi đánh dậm bắt cua, bắt cáy cả đêm của bố mẹ và hai anh trai tôi, sau những buổi đi kéo cá thông đêm giữa trời đông lạnh giá, cuối cùng thì bố tôi cũng gom được một ít tiền để mua được một chiếc xe máy. Phải kể ra thì đó không phải là chiếc xe máy đầu tiên của bố. Hơn 5 năm trước đó, bố đã có nhiều hơn thế! Bố đã có xe máy Simson, có đài cát-sét, có cả tivi.. nhưng như tôi đã kể, nó đã biến mất sau những ngày trời giông bão! Và giờ là chiếc xe máy thứ hai bố mua trong đời. 

Đó là một chiếc xe HONDA CUB 50! Có lẽ nó đã qua không biết bao nhiêu chủ, oằn mình cõng trên lưng qua không biết bao nhiêu là tuổi đời, tháng ngày! Vậy nên, khi về đến tay nhà tôi, nó đã không còn là nó của cái ngày thanh xuân. Giờ đây trông nó tàn tạ, không áo yếm, không bóng loáng, không màu mè, không đề-can,.. đến cái đuôi nó cũng đã bị mục và rụng rời ra khỏi! Nhưng nó đến với nhà tôi, nó sẽ lại được là chính nó, được cống hiến cho cuộc đời, được có vị trí quan trọng trong nhà tôi. Với gia đình tôi, nó chính là công cụ để kiếm cơm trong những tháng ngày sắp tới!

Tôi cũng không nhớ số tiền mà bố tôi đã bỏ ra để mua chiếc xe đó, nhưng chắc chắn nó rất rẻ, vì với người khác có lẽ có đã thuộc hàng “bỏ đi”! Khi mua về, vì trong nhà là làm nghề cơ khí, vậy nên nó được tút tát lại cho mang một dáng vẻ mới! Việc đầu tiên là nó được gắn lại “cái đuôi”, thứ mà nó đã bị mất bây lâu nay, cái thứ làm nó mất đi sự tự tin của một chiếc xe máy! Cái đuôi ấy được bố và anh tôi lựa chọn và gò hàn cho nó thật cẩn thận, sau khi gắn vào thì có lẽ nó đã được trẻ ra cả chục tuổi! Thứ đến là nó được sơn lại, không phải thứ nước sơn bóng bảy, với ánh kim tuyến hoàng nhoáng, không phải lớp đề-can với chữ HONDA CUB 50 để nó được trả lại cái tên. Mà nó được quét lên mình lớp sơn chống rỉ, màu ghi.. vì nhiệm vụ của nó bây giờ là đi “kiếm cơm”, là đi “đương đầu” với cuộc đời, chứ không phải để đi chơi hay đi chở những thượng khách như cách mà nó được sinh ra.

Cuối cùng thì chiếc xe cũng được sửa xong! Nó không hào nhoáng, nhưng chắc chắn! Như cách mà bố tôi gọi: “gẩy một cái là nổ”! Chỉ cần vậy thôi, với một chiếc xe vậy là nó đã quá tốt thay cho chiếc xe đạp cũ kĩ để có thể đi được những chặng đường dài hơn! 

Nhiệm vụ đầu tiên mà nó được giao, đó là một tuần sẽ hai lần cùng bố tôi chạy xuống chợ trung tâm Hải Phòng, cách đó cũng khoảng gần 30km để thu mua đầu cá. Để nói cho các bạn biết về cái công việc này! Chả là ở các chợ lớn, sau khi người ta mua cá, đặc biệt là cá biển thì người ta thưởng bỏ lại phần đầu của con cá, và họ sẽ bán với giá rất rẻ. Ngày đó nhà tôi lại nuôi rất nhiều lợn, mà để có tiền mua cám công nghiệp thì thực sự là sẽ không còn lãi, hơn nữa lợn đó lại bị gọi là nuôi bằng cám công nghiệp, không được giá. Vậy nên, bố nảy ra ý định sẽ đi mua đầu cá với giá rẻ, đề về ủ men, và sẽ nấu cám cho lợn ăn dần. Với cách làm này, thì lợn vừa đủ chất, mau lớn mà chi phí lại rẻ hơn nhiều lần so với nuôi bằng cám công nghiệp!

Chợ An Dương ở Quận Lê Chân, Hải Phòng | Foody.vn
Chợ An Dương, Lê Chân, TP. Hải Phòng

Tôi cứ nhớ mãi, ngày đó mỗi lần bố đi từ sáng sớm tinh mơ để xuống chợ Hải Phòng, rồi tới trưa mới về! Mỗi lần bố về muộn là ở nhà mẹ con tôi lại ruột nóng như lửa, vì lo lắng sẽ có chuyện gì không hay xảy ra. Đường thì dài, xe thì cũ kĩ và bố tôi lại hay chở nhiều! Chỉ khi bố về tới nhà, tôi mới yên tâm mà thở phào nhẹ nhõm! 

Những lứa lợn cứ theo ngày tháng mà lớn lên, rồi xuất chuồng.. cùng với đó là nhà tôi có thêm được những khoản tiền tích cóp! Nhưng không phải cứ nuôi là được, lợn cũng có năm dịch bệnh, giá bấp bênh nên cuộc sống cũng không khá hơn được là mấy! Nhưng trong hoàn cảnh khó khăn ấy, vẫn còn có kế sinh nhai đã là một điều tốt lắm, cứ sống đã rồi sẽ tìm được cách vượt qua!

Từ ngày có cái xe ấy, bố tôi lại có thêm được một nghề mới, đó là nghề “xe ôm”! Không phải là bố đi ra các bãi xe ôm để bắt khách, mà vì trong làng thỉnh thoảng cũng có người muốn đi lên chợ huyện để mua đồ về làm ăn, cũng có người muốn chạy qua chỗ này, chỗ khác! Vì ở làng tôi cũng còn nhiều gia đình cũng khó khăn lắm! Vậy nên bố lại tranh thủ lúc sáng sớm, lúc chiều tối khi công việc sửa xe đạp không bận rộn lắm để tranh thủ kiếm “cuốc” thêm thắt tiền đổ xăng! Cứ ngày này qua tháng khác, chiếc xe lâu dần đã trở thanh công cụ đắc lực để cùng với gia đình tôi vượt qua cơn khốn khó ấy!

Rồi một ngày nọ, không biết miệng tiếng thế gian thế nào, mà người ta lại đồn rằng “nhà tôi đã có tiền mua xe máy!”, rồi chủ nợ kéo tới nhà để đòi! Ngày hôm ấy, tôi không thể nào quên! Gần 11h trưa, tôi đi học về! Vừa tới đầu làng, thì thấy trước mặt là mẹ! Dáng khấp khểnh, tất tưởi, mẹ vừa tiến tới nói trong nước mắt: “Mày chạy ngay lại bảo anh mày đi học về thì đi thẳng xe đạp vào nhà ông bà, họ đang ở nhà mình, về là họ lấy mất xe đạp đấy!”… Rồi mẹ lại khấp khểnh đi về nhà! Tôi chả hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết làm theo lời mẹ, đứng ở đầu làng không dám về nhà, chờ anh tôi đi học về mà dặn theo lời mẹ! Tôi sẽ không bao giờ quên được ngày hôm ấy!

Họ tới nhà, vì nghe rằng nhà tôi đã có khoản tích cóp mà trả nợ! Nhưng rồi họ cũng phải trở về tay không, vì họ thất vọng khi nhìn thấy cái “xe máy” mà thiên hạ họ đồn, nó thật chả đáng được đồng tiền! Họ mà lấy đi, thì có lẽ sẽ chẳng bao giờ mà còn có thêm đồng tiền nào được làm ra nữa! Nó không là gì với họ, nhưng là cả gia tài với nhà tôi! Họ đến, rồi đi! Nhưng qua sự việc ấy mới thấy cuộc đời nó đắng lắm, lúc mình ngã thì cũng sẽ là lúc có cả đám người luôn muốn đạp mình nằm xuống tiếp!

Chiếc xe ấy còn gắn bó với nhà tôi lâu lắm, rất lâu nữa! Tôi có nhiều kỉ niệm đẹp với chiếc xe ấy! Anh em tôi cũng được tập đi xe máy bằng chiếc xe ấy! Có những năm bố thưởng cho tôi và đứa em con chú một chuyến đi chơi xuống Hải Phòng bằng chiếc ấy! Cũ kĩ, tồi tàn nhưng nó là cả một niềm vui với hai anh em tôi khi được đi mở mang tầm mắt! Được đi dạo phố, lạc giữa chốn thị thành tấp nập! Chiếc xe tưởng như đã bỏ đi, đang mang tới những niềm vui, đang trở trên lưng những giấc mơ, và nó chở cả hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn!

Trích từ tự truyện: 60 năm cuộc đời! – Chương 1: Những ngày thơ ấu

,

1 bình luận cho “CHIẾC HONDA CUB 50 CỤT ĐUÔI”

Bình luận về bài viết này