Không biết vì một cái duyên nào đấy, mà những tấm bìa cát-tông lại để lại rất nhiều kỷ niệm đối với tôi! Cả tuổi thơ tôi có không biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp liên quan tới nó! Đến mức mà bây giờ, khi đã trưởng thành tôi vẫn luôn có một thói quen quý trọng những tấm bìa này, mà ít khi tôi có thói quen bỏ đi! Tới độ mà nhiều khi vợ tôi thắc mắc mà hỏi tôi rằng: “Anh không vất nó đi thì để làm gì?!”.
Ngày nhỏ, tôi là một cậu bé có rất nhiều những sở thích và đam mê. Đôi khi nó bị gọi là “con nhà lính, tính nhà quan!”. Hồi học lớp 4, tôi đặc biệt có sở thích với đàn Organ. Chả thế mà mỗi lần thấy ở đâu có đám cưới, có buổi sinh hoạt văn nghệ là tôi phải tìm tới ngay! Không phải vì để ngắm cô dâu chú rể, cũng không phải để xem người ta ca hát hay diễn văn nghệ! Tôi đến để được lân la tới cạnh chú nhạc công, để có thể được mục sở thị chiếc đàn organ mà tôi thầm mơ ước.
Nó như một thứ thuốc thôi miên, vì một cách nào đó mà tôi khát khao tới cháy bỏng được sờ tay vào những phím đàn. Tôi thường nhắm mắt lại mà tưởng tượng rằng đôi tay tôi được lướt trên những phím đàn, được đánh những bản nhạc với giai điệu vui nhộn mà tôi yêu thích. Nó làm tôi thích thú, nó làm tôi mê mẩn mỗi lần được nhìn những chú nhạc công đưa đôi tay điêu luyện của họ trên mặt phím đàn. Tôi quan sát tỉ mỉ, từng chi tiết xem tại sao lại có âm thanh này được phát ra, tại sao lúc nhạc lại trầm, lúc lại bổng! Thực ra trong tôi không có bất cứ ý niệm nào về âm nhạc. Nhưng tôi cứ nghe, tôi cứ quan sát, và tôi hòa mình vào từng giai điệu khi mỗi bản nhạc vang lên. Nhiều lúc, bất giác tay tôi ngứa ngáy mà năm ngón tay cứ vung vẩy cứ như chính nó đang được chơi trên những phím đàn kia vậy!
Thích là thế, thèm khát là thế! Nhưng quay về thực tại, đó là một giấc mơ quá lớn với tôi! Nó cũng quá lớn với bố mẹ tôi! Và có lẽ, nó cũng là giấc mơ lớn với rất nhiều các bạn cùng trang lứa với tôi nữa! Bởi để có thể được sở hữu một chiếc đàn organ là điều không tưởng với gia đình tôi vào thời điểm đó! Mà nếu có đàn thì ai sẽ là người dạy tôi học? Ôi, nó thật là viển vông lắm thay! Tôi tự nhủ rằng thôi quên đi, quên cái giấc mơ ấy đi mà hãy sống với thực tại. Nhà mình nghèo lắm! Tôi tự nhủ mình như vậy, nhưng không biết tại sao con người trong tôi nó lại không tuân theo! Nó vẫn cứ bứt rứt, nó vẫn cứ đòi hỏi tôi. Nó làm tôi không thôi nghĩ về những bản nhạc, những phím đàn. Trong những giấc mơ tôi thường mỉm cười hạnh phúc khi thấy mình đang chơi những bản nhạc trên cây đàn organ một cách điêu luyện! Rồi tôi choàng tỉnh, à hóa ra đó chỉ là giấc mơ thôi! Bố mẹ tôi đã dạy từ sớm và đang làm biết bao công việc rồi!
Vào một buổi chiều chủ nhật, tôi được xem một tập phim văn nghệ cuối tuần. Đó là một bộ phim về một cậu bé đánh giầy, rất nghèo, nhưng lại rất đam mê âm nhạc. Khác với những cậu bé khác, cậu thường mang chiếc hộp đồ đánh giầy với hình chiếc đàn Organ mà cậu yêu thích. Những lúc không có khách, cậu thường tưởng tượng mình đang chơi những bản nhạc với cây đàn ấy! À.. tôi chợt nhận ra, có lẽ mình cũng giống cậu bé đánh giày nghèo khó kia! Vậy thì mình cũng có thể làm những được như cậu ấy! Thế là tôi chạy khắp nhà, cố tìm ngay một tấm bìa cát-tông to nhất và đẹp nhất mà tôi có thể kiếm được! Nhưng đến cái bìa cát-tông ra hồn cũng khó mà kiếm được. Tìm mãi tôi cũng có được một mảnh nho nhỏ vừa phải. Lôi ra cắt xén một hồi, rồi lấy bút ra vẽ thành cái bàn phím của đàn Organ với đủ cả phím đen, phím trắng! Vậy là tôi đã có cây đàn organ đầu tiên của mình rồi! Tôi lấy ngay thành quả của mình ra mà tưởng tượng mình đang được chơi chiếc đàn Organ đẹp đẽ. Tay lướt trên phím đàn, miệng không quên phát ra những âm thanh ru rương theo giai điệu! Từ đó, mỗi lúc rảnh rỗi tôi lại mang cái đàn đó ra mà chơi, tập luyện để cho bõ! Nhiều buổi tối, ngồi học mà tôi cũng chểnh mảng không quên mang nó ra “luyện ngón” một lúc rồi mới chịu quay về làm bài tập.
Thấy con mình thích đàn như vậy, chắc mẹ tôi cũng không khỏi chạnh lòng. Một hôm mẹ hỏi tôi: “Thế mua cái đàn chơi nhạc ấy có đắt không con?!”. Nghe mẹ hỏi câu đó, lòng tôi như mở cờ, định bụng nghĩ là mẹ sẽ mua cho mình cái đàn organ thật chăng?! Nhưng trong câu hỏi của mẹ tôi nhận thấy mẹ đang thương tôi mà hỏi vậy thôi! Ánh mắt mẹ buồn lắm khi hỏi câu ấy! Lúc ấy, mặc dù còn nhỏ nhưng tôi cũng nhìn ra được cảm xúc của mẹ. Tôi hiểu rằng mẹ đang rất muốn mua cho tôi một cây đàn, nhưng đó thực sự cũng là một khoản tiền quá lớn! Thực lòng tôi biết nhà tôi không thể mua được đâu! Vậy nên tôi bảo mẹ: “Đàn đắt lắm mẹ ạ, thôi mẹ mua làm gì!”. Mẹ bảo: “Giờ mẹ cũng chưa mua được, nhưng để bố mẹ tích cóp, lúc nào có mẹ sẽ cố mua cho một cây!”. Tôi vâng dạ, nhưng trong lòng hiểu chuyện gì sẽ đến! Và thực sự thì cho tới tận khi vào đại học, tôi cũng chưa từng được mua cây đàn nào cả. Nhưng tôi cũng không trách mẹ đâu, bởi tôi biết mẹ thương tôi! Vậy là đủ rồi!
Đó là tấm bìa cát-tông thứ nhất của tôi, cây đàn đầu tiên của tôi trong đời. Nhưng nó không phải là tấm bìa cuối cùng. Tôi còn nhiều những tấm bìa khác gắn liền với cả tuổi thơ tôi!
Ngày học lớp 8, đó là lúc tôi được biết tới sự tồn tại của máy tính! Tôi thường được bố kể rằng trên thế giới tồn tại một thứ gọi là “máy vi tính”. Nó kì diệu vô cùng, có thể làm được mọi thứ, có thể giải toán, có thể chơi cờ, thậm chí nó còn biết dự đoán cả tương lai! Những chi tiết đó làm tôi thực sự tò mò về cái thứ máy quyền năng đó! Tôi cũng được tiếp cận và biết tới máy tính qua tivi, qua những chương trình khoa học mà tôi được xem. Tôi càng ngày càng có ấn tượng mạnh dần với nó!
Ngày đó thì máy tính hiếm lắm, chắc là không bao giờ dám mơ dám nghĩ mình có thể có được một chiếc máy tính đâu! Lúc đó ở trường cấp 2 tôi học, được cấp cho một bộ máy tính đặt ở thư viện. Mỗi giờ ra chơi, tôi thường mon men tới của thư viện đứng từ xa mà xem các thầy thao tác với máy tính. Nó kì diệu lắm, thậm chí nó còn mê hoặc hơn cả việc tôi thích ngắm nhìn chiếc đàn organ nữa!
Rồi một hôm, cuối cùng thì tôi cũng được đến gần một chiếc máy tính thật! Đó là khi thầy giáo dạy Tiếng Anh của lớp tôi đang làm việc trên chiếc máy tính đó. Thấy tôi mon men đứng mép của, thầy hiểu ý mà bảo rằng: “Em cứ vào đây mà xem!”. Tôi sướng lắm, chạy ngay vào đứng sau thầy mà quan sát. Mặc dù chả hiểu gì cả, nhưng cứ nhìn thấy là sướng đã! Nhìn cái màn hình đầy màu sắc, nhìn con chuột đưa qua đưa lại thao tác mà tôi mê mẩn. Có lẽ tôi yêu máy tính từ những ngày đó!
Sau lần ấy, tôi nhận ra rằng mình thực sự yêu thích máy tính. Tôi cố gắng săn tìm bất cứ chương trình gì nói về máy tính trên tivi, lên lịch để xem, kể cả có là khuya muộn! Mà ngày đó thì tivi đen trắng, mờ tịt, các chương trình khoa học thì lại phát trên kênh VTV2, cái kênh mà tivi nhà tôi chả bao giờ có thể bắt rõ được. Cứ phải chờ tiếp sóng của đài Hải Phòng, tới giờ có chương trình tôi yêu thích thì lại bị các đài khác phá sóng. Tôi thường tiếc nuối mà cố gắng xem,lúc được lúc mất. Các chương trình cứ cách quãng, tập xem được tập không! Giá mà ngày đó có nhiều thứ để tiếp cận được như bây giờ thì thật là tốt!
Lại như với cây đàn organ, lần này tôi cũng nghĩ ngay tới những tấm bìa cát-tông! Cơ hội để tôi được ngồi thực sự vào một chiếc máy tính quả là bất khả thi. Mà tôi thì lại muốn được học nó, được “sờ” vào nó! Thế nên tôi lại chạy đi tìm một tấm bìa cát-tông, và lần này thứ tôi làm là một chiếc bàn phím máy tính. Mặc dù không có sách, nhưng tôi cố nhắm mắt lại mà nghiền ngẫm suy đoán để vẽ được cái bàn phím máy tính như tôi đã được quan sát trên một tấm bìa cát-tông nhỏ! Sau nhiều lần vẽ sai thứ tự các nút phím thì cuối cùng tôi cũng đã hoàn thành được một cái “bàn phím” quớt-ty (QWERTY) chính hiệu! Cảm giác thật là đã! Mình đã có được cái bàn phím, vậy là từ nay đã có cái để “tập gõ” rồi!
Mặc dù với cái bàn phím sơ khai ấy, tôi không học được gì nhiều! Vì khi gõ nó không nảy, cũng không kêu lách cách như những chiếc bàn phím thật. Cảm giác khi sờ vào phím thật là tệ! Nhưng dù sao tôi còn có cái để mà “thực hành”. Tôi thường tập gõ “mổ cò” nhiều lần trong ngày với cái bàn phím ấy! Nhiều lúc đi học, tôi cũng thường lôi vở ra mà ngồi vẽ lại cái bàn phím! Kể ra thì tôi rất chểnh mảng học hành vì mấy suy nghĩ về máy tính nó cứ vẩn vơ lung tung trong đầu!

Thời gian trôi qua, rồi tôi cũng bước ra ngoài đời, đi tự lo cuộc sống cho mình. Vậy nhưng những suy nghĩ của tôi vẫn tựa như ngày còn bé vậy! Giấc mơ về một cây đàn vẫn vẹn nguyên trong tôi! Nhưng rồi cuộc sống cứ cuốn đi, tôi mải mê với công việc mà vẫn chưa hoàn thành được ước mơ của mình. Chỉ cho tới khi có con, tôi vừa muốn truyền lại niềm đam mê của mình cho con, và tôi cũng muốn được sống lại với niềm đam mê của tuổi thơ. Cuối cùng thi tôi cũng quyết định mua được một cây đàn Piano! Đó là một chiếc piano điện cũ, giá thành không đắt lắm! Nhưng như vậy đã là thỏa ước mơ của tôi rồi. Giờ đây, tôi vừa được sống với niềm vui như thuở còn thơ, tôi vừa được truyền lại tình yêu âm nhạc cho con. Những lúc ngồi đàn, tôi lại không quên được những kỉ niệm thời thơ ấu gian khó! Không quên được chiếc đàn đầu đời nhiều kỉ niệm của mình!

Còn về máy tính, có lẽ cũng xuất phát từ chiếc bàn phím bằng bìa cát-tông từ thuở ấy, mà sau này tôi càng được vun đắp tình yêu với máy tính nhiều hơn nữa! Tôi được làm công việc tôi yêu thích và đam mê, được tự do khám phá những khả năng vô tận mà máy tính và công nghệ thông tin mang lại! Giờ đây khi được dùng những chiếc máy tính đắt tiền, vô cùng mạnh mẽ! Vẫn nhiều lúc tôi chợt nhớ lại cái cảm giác tập gõ mổ cò trên chiếc bàn phím yêu dấu năm xưa!
Trích từ tự truyện: 60 năm cuộc đời – Chương 1: Những ngày thơ ấu

