Bạn có biết một điều rất hiển nhiên rằng: “Nếu ai đó bị điếc, thì đồng thời họ cũng không có khả năng nói hay không?” Điều này xảy ra, bởi vì trên thực tế ngôn ngữ bắt nguồn từ đôi tai. Bộ não của chúng ta nhận biết và học ngôn ngữ từ thế giới xung quanh, sau đó nó sẽ ghi nhớ, và phát lại ngôn ngữ qua cơ quan miệng. Vậy nên nếu một người bị điếc, đồng thời họ cũng sẽ không có bất cứ ý niệm nào về ngôn ngữ cả! Vậy nên mặc dù cơ quan phát ra âm thanh hoàn toàn bình thường, nhưng họ cũng chỉ có thể ú ớ những thứ âm thanh vô nghĩa!
Vậy bạn đã bao giờ tự hỏi, bạn đã dành ra rất nhiều thời gian để học Tiếng Anh nhưng cho đến hiện tại bạn vẫn không thể nào nghe được người bản ngữ nói Tiếng Anh?! Về cơ bản, bạn không nghe được hoặc nghe mà không hiểu gì cả thì nó cũng chẳng có khác gì là mấy so với việc bị “điếc Tiếng Anh”! Wow, bạn đừng có sốc đấy nhé! Nhưng sự thực là phần lớn trong số các bạn đang bị “điếc nặng” Tiếng Anh đấy! Vậy bạn có nghĩ là mình cũng sẽ “bị câm” Tiếng Anh như cái quy luật tôi đã nêu ở trên?!
Haha! Chắc chắn bạn sẽ phản đối quan điểm này của tôi! Bởi vì bạn vẫn nói được kha khá Tiếng Anh đấy chứ! Thậm chí bạn còn là học sinh giỏi môn Tiếng Anh bao nhiêu năm liền, bạn bè thậm chí còn ngưỡng mộ vì điểm môn Tiếng Anh của bạn rất là khá. Vậy là chắc chắn là bạn không hề câm Tiếng Anh trong tình huống này rồi!
Bây giờ chúng ta hay đặt sang một tình huống khác nhé! Bạn được giao nhiệm vụ gặp một người nước ngoài. Trong cuộc gặp này bạn sẽ phải trao đổi rất nhiều các vấn đề quan trọng mà sếp bạn đã giao cho. Nên nhớ đây là một công việc rất quan trọng sẽ ảnh hưởng tới sự thành bại của công ty, và cả sự nghiệp của bạn nữa! Tất nhiên, bạn đã có sự chuẩn bị rất tốt cho những gì cần phải nói. Bạn liệt kê các điều cần bàn bạc, thảo luận. Bạn còn kỹ càng chuẩn bị cả những cấu trúc ngữ pháp rất chuyên nghiệp trong các công việc giao dịch. Trước khi đi, bạn đứng trước gương hít một hơi thật sâu và tự động viên mình: “hãy cố lên!”… và bạn tự tin đi tới nơi hẹn gặp vị khách hàng quan trọng kia.
Tới nơi, mọi việc diễn ra thật suôn sẻ với những lời chào xã giao mà vốn bạn đã được học từ những ngày đầu khi mới học Tiếng Anh. Wow, mọi việc thật là thuận lợi! Rồi sau khi đã hỏi những câu thật là khách sáo, giờ phải vào công việc thôi, chứ chẳng lẽ cứ ngồi đó mà hỏi thăm nhau tới hết ngày sao. Vị khách hàng bắt đầu tế nhị nói một tràng về nội dung công việc, các vấn đề cần lưu tâm, lưu ý..! Bạn bắt đầu thấy hoảng! Hỏng rồi, sao ông này ông nói chẳng giống với những điều mình đã học! Mà ông bắn liên thanh thế này mình chẳng bắt được ý gì cả. Nhưng mà giờ sao, thôi thì cứ gật đầu “yes, yes” như là mình đã hiểu rồi tính. Kể ra cũng nghe được ít từ bập bõm nhưng mà có vẻ là không đủ để hiểu ông nói gì cả!
Cuộc nói chuyện bắt đầu trở nên căng thẳng đối với bạn, vì bạn đang phải căng hết cả tai ra mà nghe, nhưng mà nghe hoài vẫn không ra cái vấn đề gì cả! Bao nhiêu câu bạn chuẩn bị trước đó bây giờ bạn không biết phải nói lúc nào, vì thật ra bạn có biết ông ấy đang nói gì đâu. Giờ mà ông nói một đằng, mình trả lời một nẻo thì đúng là hỏng hết cả việc. Vậy là suốt cả một buổi nói chuyện bạn gần như trở thành “Ngài YES”, vì gần như câu duy nhất bạn có thể nói là “yes…yes”. Vật vã mãi thì cuối cùng cuộc nói chuyện cũng xong, nhưng kết quả của buổi nói chuyện này thế nào thì tôi chắc rằng bạn cũng đã rõ. Vậy thì nếu bạn đứng bên ngoài mà nhìn vào cuộc nói chuyện này, theo bạn đó có thể được gọi là “câm” hay không nhỉ?! Thật ra, câu chuyện ở trên tôi kể cho bạn không phải là một tình huống tôi giả định gì đâu. Nó thực sự là những câu chuyện rất thực tế. Trong đó có cả những chuyện chính tôi đã trải qua, và nhiều câu chuyện dở khóc dở cười trong công việc mà tôi đã được biết từ các bạn của tôi. Tôi đã trải qua đầy đủ các cung bậc cảm xúc từ khi mới bắt đầu học Tiếng Anh cho tới tận khi đã cảm thấy khá tự tin với khả năng Tiếng Anh của mình.
