Đam mê đến từ khi nào? (Phần 1)

Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo ở Hải Dương, nhà cũng nghèo… chắc không cần kể nhiều… nhưng bởi lẽ đó nên việc biết tới công nghệ thông tin quả là một điều xa xỉ vào những năm 90 thế kỉ trước.

Ngày tôi còn học cấp một, thi thoảng trong bữa cơm, không biết bố tôi đã nghe từ đâu nhưng ông nói rằng: “Bây giờ thế giới đã rất phát triển, người ta đã có thể sáng tạo ra chiếc máy tính có thể xem bói, dự đoán được cả tương lai!”. “Dự đoán được cả tương lai???” điều này quả là mới mẻ và nó khiến tôi tò mò vô cùng, những câu hỏi thắc mắc cứ không thôi xuất hiện trong đầu tôi, lấn chiếm suy nghĩ của tôi… nhưng thật ra tôi vẫn không rõ nó là cái gì cả!

Lần mò trên những chương trình truyền hình dành cho thiếu nhi ngày đó, với chiếc tivi đen trắng, thi thoảng tôi có nghe nhắc tới những tiến bộ khoa học, và đâu đó có nhắc tới chiếc máy tính. Tôi say sưa lắm, mỗi lần nghe thấy keyword máy tính là lại bỏ việc đang làm chạy ra đứng trước tivi mà xem cho bằng được… không rõ đã bao lần cơm khê, suýt cháy cả bếp vì mấy cái chương trình ấy!

Rồi thì rần rà tôi cũng tìm được máy chương trình kiểu như vậy trên truyền hình, kênh VTV2 ngày đó nó “muỗi” kinh khủng, lúc xem được lúc không. Nhưng tôi cũng cứ ghi ghi chép chép được vài ý hay hay vào cuốn vở của mình… cuốn vở mà tôi giữ hơn chục năm sau. Thời gian cứ trôi, nhưng thật ra với tôi máy tính vẫn còn xa xôi lắm, chỉ là nghe vậy, tưởng tượng vậy và đôi khi là nhìn thoáng qua trên truyền hình mà thôi.

Ngày học cấp hai, vào một ngày đẹp trời nọ, tôi thấy ở thư viện của trường tôi xuất hiện một bộ máy vi tính mới! Chao ôi, nó đẹp đến lạ kì! Ngày đó, mỗi lần tới giờ ra chơi là tôi thường mon men đứng mép cửa thư viện xem các thầy thao tác mà thèm thuồng, ước ao được một lần chạm tay vào chiếc bàn phím. Rồi thì môt hôm, thầy giáo dạy Tiếng Anh của tôi chắc có lẽ đã đọc được ánh mắt ấy mà đã bảo tôi tiến lại gần hơn, đứng đằng sau xem thầy làm việc với máy tính… Đứng như chết lặng nhìn thầy thao tác, nhìn con chuột đi qua đi lại mà sao thấy nó sướng rơn cả người… chắc có lẽ bị dính sét ái tình với công nghệ từ ngày đó!

Mê mẩn vậy thôi, nhưng thật ra tôi cũng vẫn chưa từng được chạm vào chiếc bàn phím một lần nào! Tôi thường hay nghĩ về nó mỗi tối, những lúc học bài tôi lại đem vở ra ngồi vẽ hình chiếc máy tính! Rồi có hôm lấy tấm bìa carton ra mà “chế tạo” một chiếc bàn phím để được “sờ” vào nó một lần! Ước mơ vẫn chỉ là ước mơ mà thôi!

Cho tới tận khi bắt đầu vào học lớp 10, lại vào một hôm đẹp trời, trong lúc đi đá bóng với bọn bạn… tôi nhận được tin.. gần trường mới mở một quán Internet đầu tiên! Chẳng thể nào có thể diễn tả được sự sung sướng, tôi lần mò ngay tới để được lần đầu tự tay sử dụng chiếc máy tính! Quán đông nghịt người, nhưng… ai cũng đang hoặc là chat Yahoo, hoặc là chơi Game, hoặc là đọc… truyện người lớn! Phải nói rằng, ngày đó sau khi những quán net xuất hiện, nó cũng kéo theo sự chểnh mảng học hành của rất nhiều học sinh, một số việc đáng tiếc xảy ra mà phụ huynh và giáo viên thường xếp chúng vào diện “tệ nạn”. Vậy nên, việc ra ngồi quán net thường bị xếp vào dạng lêu lổng, ham chơi! Tuy vậy, tôi cũng không thể nào mà ngăn được sự hứng thú của mình khi được tiếp cận và học hỏi từ những chiếc mấy tính mơ ước. Tôi thường tiết kiệm những khoản ăn sáng, hoặc đôi khi là “biển thủ” tiền công hoặc được bố cho nếu chịu sửa xe đạp cho khách vào lúc trưa khi bố ngủ để “nướng” vào quán net!

Tôi sẽ làm gì khi vào quán net? Xung quanh tôi sẽ là một dàn các game thủ đang cắm chuột, cày đồ với game MU, game hot nhất ngày đó. Khi ấy chưa có mạng internet tốc độ cao như bây giờ, mà dùng mạng qua điện thoại nên tốc độ rất chậm. Khi ấy tôi bắt đầu học lập trình web. Tôi mày mò từ những thứ cơ bản nhất, HTML, CSS rồi cũng mày mò được tí Javascript, thậm chí là cả ASP, PHP… Tôi mở nhiều trang web tới mức mà nó gần như treo cả máy, làm cho mạng của cả quán bị ảnh hưởng! Những lúc ấy tôi thường nhận được những ánh mắt hình viên đạn của chủ quán và những “game thủ” xung quanh. Tôi thường bị yêu cầu phải tắt bớt web đi để tránh game của mấy ông kia bị lag. Và tệ hơn, những lần sau cứ thấy mặt tôi là chủ quán bảo: “Thôi cháu thông cảm sang quán khác, quán này để bọn nó đang cày game. Lúc nào vắng khách cháu quay lại sau!”.

Ngày đó có lẽ thấy tôi ham học, nên mấy ông/anh chủ quán nhiều khi cũng tạo điều kiện chọn cho máy chạy nhanh hơn, có cài sẵn mấy phần mềm để mà vọc vạch. Có khi máy hỏng, họ lôi ra sửa cũng kéo mình ra đứng ngó quan sát… lâu dần cũng học được tí chút. Rồi thì tôi cũng cố mua được cuốn sách phần cứng về để đọc, nhìn họ sửa tuy không được sờ vào những cũng hiểu họ đang làm gì. Lại nói về sách, khi ấy mỗi lần xuống cái thư viện đặt trong phòng bảo vệ của trường, tôi thường hỏi cô thư viện xem có bất cứ quyển sách nào liên quan tới máy tính hay không là tôi mượn hết, và cũng may mắn khi tôi cũng tìm được mấy cuốn sách rất hay để đọc, có những cuốn đã cho tôi tư duy mà tới tận bây giờ tôi vẫn còn dùng, đôi khi còn mang ra chém gió cho bọn đàn em! Cũng thành quen mặt, cô thư viện cũng thường nhắc nếu có cuốn nào mới liên quan tới máy tính mà mình không cần chạy xuống hỏi!

Những ngày học cấp ba, tôi bị các bạn trong lớp xếp vào diện lêu lổng… chỉ là vì tôi hay vào “ngồi quán chat”! Nhưng tôi thì không hề nao núng gì cả, bởi tôi biết mình đang làm gì. Suốt những ngày học cấp 3, tôi cứ mê mẩn tự học, tự tìm tòi qua sách, rồi lại tiết kiệm tiền ăn sáng, tiền của các anh tôi cho để vào thực hành ở quán net. Tính ra, tôi cũng học được kha khá những thứ hay ho từ ngày ấy. Nhưng bù lại, việc học hành của tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng, không hẳn hoàn toàn do việc tôi học công nghệ thông tin sớm, nhưng không thể phủ nhận nó đã chiếm hết tâm trí và đầu óc của tôi.

Tới năm lớp 12, đó là năm ngưỡng cửa bước vào đại học… tới gần ngày nộp hồ sơ đại học, vào bữa cơm bố tôi hỏi: “Thế bây giờ con định thi vào trường nào, ngành nghề gì?”. Tôi đã không ngần ngại trả lời bố ngay rằng: “Hiện tại con cũng chưa chắc chắn sẽ thi vào trường nào, nhưng chắc chắn con sẽ chọn ngành Công nghệ thông tin!”. Bố tôi đăm chiêu suy nghĩ rồi bảo: “Con nên xem lại, chứ bố thấy ở thành phố con người ta được học từ nhỏ, mình nhà quê ra làm sao mà theo kịp!”. Tôi hiểu lo lắng của bố, nhưng khi ấy lòng tôi đã quyết tâm lắm, tôi nói: “Không sao bố ạ, con không sợ họ được tiếp cận trước con, hơn nữa đâu phải họ cứ được học sớm có nghĩa là họ đã giỏi đâu!”, tôi cố gặng thêm. Nhưng khi đó có một sự thật, là 3 năm cấp 3 của tôi đã bị ảnh hưởng rất nhiều, tôi cảm thấy khó lòng tự tin để thi được vào các trường top ở Hà Nội, tôi không dám nói việc đó với bố mẹ, nhưng tôi cũng đã chuẩn bị kế hoạch cho tương lai của mình. Khi đó, tôi đã quyết định đi học Aptech. Bởi ngày đó, khi tìm hiểu về Aptech, tôi thấy rằng đây chính là con đường để hiện thực đam mê của mình!

Gần tới ngày nộp hồ sơ thi đại học, tôi đã quyết định không thi đại học nữa. Tôi về nói chuyện với mẹ về kế hoạch học Aptech của mình, tôi đã chuẩn bị đủ hồ sơ, và liên lạc về chi phí tham gia học. Tôi báo mẹ, số tiền đóng học 6 tháng… mẹ lặng xuống, có lẽ mẹ sợ tôi buồn! Mẹ nói: “Nếu giờ con thi đại học, thì bố mẹ sẽ cố gắng để lo từng tháng gửi cho con được, chứ đóng một khoản lớn thế này thì mẹ không lo được!”. Tôi cũng lặng người, tôi hiểu ra vấn đề, nhưng tôi cũng biết có thể là đã trễ để tôi quay lại quỹ đạo của việc học để thi vào đại học! Cuối cùng thì tôi cũng nộp hồ sơ thi đại học, nhưng tôi chỉ nộp một bộ hồ sơ duy nhất… Đại học Công nghiệp, Ngành Khoa học máy tính! Tôi còn mấy tháng để học và ôn lại kiến thức! Nhưng thú thực, khi đó tôi không muốn đi học đại học, tôi đã chuẩn bị cho một kế hoạch học nghề! Nghề liên quan tới Công nghệ thông tin!

Kết quả của kì thi đại học năm đó! Tôi trượt nguyện vọng một! Có lẽ kết quả không nằm ngoài dự đoán! Nhưng mọi việc trở nên tồi tệ hơn… khi hầu hết các bạn trong lớp tôi đều đỗ, và lại là các trường hit hot thời đó! Bởi lớp tôi học dù là trường huyện, nhưng là lớp chọn Toán, các bạn đều có sức học rất tốt! Sự xấu hổ, tự ti tỏa lên, dự tính ban đầu của tôi đã bị lung lay… tôi là một thằng thất bại!!!!

P/s: Chờ tiếp hồi sau nhé!

,

5 bình luận cho “Đam mê đến từ khi nào? (Phần 1)”

Bình luận về bài viết này